Tình yêu chắc chắn là điều kì diệu nhất trên thế giới này. Nó gắn kết những con người xa lạ nhưng cùng chung một nhịp đập. Tôi cảm thấy may mắn vì thần Cupid đã ban tặng tôi tình yêu với Anh. Chăng phải anh hàng xóm mà từ bé luôn giúp đỡ tôi, cũng chẳng phải là cậu bạn thân cùng lớp từ hồi mẫu giáo hay một chàng trai người Việt nào mà lại là Anh, người cách tôi hàng nghìn cây số, chênh lệch cả múi giờ. Bạn sẽ cho rằng tôi mù quáng khi cho rằng đó là tình yêu. Nhưng để tôi kể với bạn về câu chuyện của tôi, bạn sẽ hiểu, và đặc biệt hơn, sẽ không chỉ mình tôi đâu…..
Cũng chẳng hiểu vì sao tôi lại cứ thích theo bố đi xem bóng đá từ khi còn bé xíu, có lẽ là do di truyền. Còn nhớ hồi đó, đâu đâu cũng chỉ MU, MU và MU. Nhưng sao tôi ko yêu thích được. Rồi đến một ngày, tình cờ thôi, ông anh họ dụ dỗ xem bóng đá Tây Ban Nha cùng ông í cho đỡ buồn (ngày xưa, ko bao giờ được xem trực tiếp như bây giờ, chỉ xem phát lại vào tầm 1h trưa), và rồi…..tôi gặp Anh. Hồi đó, ko biết Anh là ai, chỉ biết tôi đã bị say đắm bởi nụ cười, đôi mắt và cách ăn mừng chiến thắng ngày hôm đó. Ai có còn nhớ ngày 13/10/1999 ko? Ngày Anh làm câm lặng tất cả khán đài sân Nou Camp, và Anh cũng đã làm trái tim tôi bất động. Và tôi yêu Anh…

Tình yêu giành cho Anh lớn dần trong tôi, với những bức ảnh hiếm hoi cắt từ những trang báo, với những thông tin ít ỏi trên tivi, Anh bỗng nhiên trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời tôi. Mỗi khi tôi buồn, tôi gặp khó khăn, tôi có gia đình, có bạn bè và có Anh. Anh ko phải người ở bên tôi, vỗ về tôi như mẹ, không phải người đưa tôi đi chơi, đi ăn, làm cho tôi cười như bạn bè, nhưng Anh là người truyền cho tôi niềm tin vào cuộc sống. Tại sao ư? Vì tôi thấy ở Anh một sự nỗ lực hết mình để có vị trí chính thức ở một môi trường mà hồi đó, qua những bài báo, qua những phương tiện thông tin, tôi biết nó rất khắc nghiệt, tôi thấy ở Anh sự kiên trì, ý thức học hỏi và không ngừng trau dồi. Ở nơi xa đó, Anh đâu biết rằng nụ cười của Anh, giọt mồ hôi của Anh lại là động lực lớn lao cho tôi. Và tôi đỗ Đại học, đến với thủ đô, nơi tôi biết tôi có cơ hội được gặp Anh hơn là quê tôi, dù cơ hội đó cũng thật mong manh.

Tình yêu giành cho Anh lớn dần trong tôi, với những bức ảnh hiếm hoi cắt từ những trang báo, với những thông tin ít ỏi trên tivi, Anh bỗng nhiên trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời tôi. Mỗi khi tôi buồn, tôi gặp khó khăn, tôi có gia đình, có bạn bè và có Anh. Anh ko phải người ở bên tôi, vỗ về tôi như mẹ, không phải người đưa tôi đi chơi, đi ăn, làm cho tôi cười như bạn bè, nhưng Anh là người truyền cho tôi niềm tin vào cuộc sống. Tại sao ư? Vì tôi thấy ở Anh một sự nỗ lực hết mình để có vị trí chính thức ở một môi trường mà hồi đó, qua những bài báo, qua những phương tiện thông tin, tôi biết nó rất khắc nghiệt, tôi thấy ở Anh sự kiên trì, ý thức học hỏi và không ngừng trau dồi. Ở nơi xa đó, Anh đâu biết rằng nụ cười của Anh, giọt mồ hôi của Anh lại là động lực lớn lao cho tôi. Và tôi đỗ Đại học, đến với thủ đô, nơi tôi biết tôi có cơ hội được gặp Anh hơn là quê tôi, dù cơ hội đó cũng thật mong manh.
Khi được tiếp xúc với mạng, với internet nhiều thì thật tuyệt vời vì tôi được biết thông tin của Anh hàng ngày chứ không còn như xưa, một tuần may ra mới có một chút về Anh. Tôi cảm nhận Anh như ở rất gần tôi, cảm nhận chỉ cần giang tay ra là tôi chạm tới Anh…Cuộc sống sinh viên rồi đi làm cuốn lấy tôi, tất bật, mệt mỏi với công việc và Anh vẫn ở đó, luôn bên tôi. Bạn có biết khi Anh rời Real, tôi đã đau như thế nào? Như một phần trái tim tôi đang rỉ máu vậy, tôi khóc nhiều đến như không còn nước mắt để khóc nữa, Anh mang Real đặt vào trái tim tôi để tôi hạnh phúc vì có Real và Anh luôn là một, nhưng Anh lại là người bước ra đầu tiên, để Real lẻ bóng một mình và để trái tim tôi mất đi một ngăn mà bấy lâu nay nó vốn chật chội. Nhưng tôi không trách Anh vì tất cả những gì Anh đã làm cho tôi, và vì tôi hiểu Raul đã yêu Real tới mức luôn mong người yêu mình được hạnh phúc, Anh hiểu Anh ra đi là cần thiết cho Real, cho giấc mơ Decima. Tôi căm thù những con người nghĩ rằng Real là đội bóng vô tình vô nghĩa khi đẩy Anh đi và càng căm thù những người nói Anh là “kẻ phản bội”. Tất cả bọn họ đều là những kẻ không hiểu TÌNH YÊU là gì. Tình yêu là sự hy sinh bản thân mình vì người mình yêu thương, sẽ làm tất cả để họ được vui vẻ, thành công và hạnh phúc. Cho dù Anh có đi đâu, với tôi, Real và Anh luôn là một, luôn ngự trị trong trái tim tôi.

Anh là một chàng trai đặc biệt, Anh không chỉ khiến tôi yêu say đắm mà Anh còn mang những người yêu Anh xích lại gần nhau. Yêu Anh, tôi biết trên mảnh đất hình chữ S bé nhỏ này cũng có nhiều người giống tôi. Họ, có người yêu Real từ rất lâu rồi, có người mới yêu thôi, có người yêu Real vì yêu một cầu thủ như tôi, có người lại yêu Real trước, tất cả, họ và tôi đều có chung một điều, đó là TÌNH YÊU giành cho màu áo trắng. Mỗi người có một cách thể hiện khác nhau, sôi nổi, cuồng nhiệt có, âm thầm lặng lẽ có. Tôi có hai anh bạn, ngày xưa là đồng nghiệp, cả hai cùng thích Real. Một người crazy đến mức tôi phải nói thán phục, còn một người lặng lẽ theo dõi tất cả các trận đấu của Real, để rồi mỗi sáng thứ 2 đi làm với nụ cười mãn nguyện trên môi khi Real chiến thắng hoặc là khuôn mặt u buồn cho cả ngày hôm đó. Tình yêu với Real giúp chúng tôi hòa đồng, hiểu nhau và làm việc cũng hiệu quả. Trong cuộc sống, khi bạn gặp những con người như thế thì đó là điều may mắn. Hội CĐV Madridista Việt Nam, không đông như các đội bóng khác: Mu, Arsenal, Chel, Barca, AC Milan…nhưng tôi đầy tự hào mà nói rằng chúng tôi yêu Real bằng cả trái tim, chúng tôi là một tập thể đoàn kết và sẽ ngày càng vững mạnh. Cảm ơn bạn bè Madridista của tôi, những người tôi đã gặp ngoài đời rất nhiều, có thể tâm sự tất cả những vấn đề của tôi, hay những người tôi chưa một lần gặp mặt, cảm ơn vì đã cho tôi biết tôi không cô đơn ở đây, cho tôi biết bên cạnh tôi là các bạn, những người cùng chung tình yêu lớn với tôi.

Giấc mơ của chúng ta đang dần đi đến đích….Năm nay, tôi vẫn sẽ tin tưởng Mourinho, my special one, tin tưởng những chàng trai Madrid của tôi: đội trưởng Iker, thủ thành số một thế giới; hai chiến binh bất tử Ramos, Pepe; anh chàng nhỏ con Marcelo, người không phổi Alonso, chất thép mạnh mẽ Khedira, ba thiên thần Di Maria, Kaka và Oezil; chú sư tử Benzema, chàng trai bảnh bao Higuain, anh chàng gần như hoàn hảo Cronaldo, những tài năng mới: Callejon, Sahin, Joselu; cả Abiol, Arbeloa, Granero….Có họ, chúng ta sẽ biến giấc mơ thành hiện thực…We are the one!!!







