Barcelona 1-2 Real Madrid – Ngày bình yên !

Niềm vui đã đến
Mourinho – Thêm một lần ở chung kết !
Trong những lần đối đầu với Pep Guardiola từ ngày người đặc biệt nắm quyền Real Madrid, ông thắng Pep đúng một lần ở chung kết cúp nhà vua Tây Ban Nha 2011. Lần này là lần thứ 2, một lần nữa ở chung kết La Liga và Real tiến gần đến con số 32. Pep đầu hàng sau thất bại với lời phát biểu đầy sự tôn trọng dành cho đối thủ, thật ra bao năm qua Pep đã biến Barca thành một câu lạc bộ xuất sắc nhất thế giới. Kể từ năm 2009 cho đến trước trận đấu này Barca luôn là một đội bóng mà Real chưa từng đánh bại tại La Liga. Và 3 năm qua Barca thống trị La Liga trước ánh mắt bất lực của kền kền, ngày hôm nay Real đã giành lại La Liga, ngăn cản Barca lập nên con số 4 lần liên tiếp và khép lại một quá khứ buồn.

Mourinho đã làm nhiều người bất ngờ
Và đêm qua đội hình của Real chẳng có gì khác trận đấu gặp Bayern Munich. Vẫn đội hình đó đối đầu với Barca trong một ngày mưa ở Nou Camp. Lo lắng sau những gì đã trải qua tại Munich nhưng ngày hôm nay Real không thua 1-2 ở đất Đức, chúng ta thắng 2-1 ở Catalonia. Không Kaka, không Higuain, không Marcelo, tất cả ngồi ngoài và Higuain có vào sân cũng chỉ là mang tính chiến thuật mà thôi. Jose Mourinho đã kiên định với triết lý của ông, Real đêm qua không phải là xe buýt hai tầng của Chelsea, Real đêm qua đã ập lên để đánh đòn phủ đầu vào đội chủ sân Nou Camp. Real mở tỷ số và chuẩn xác trong phản công để kết liễu Barca. Một thế trận tích cực tại Nou Camp, chúng ta thắng để có một đòn bẩy tinh thần trong chuyến tiếp đón vị khách đến từ Bavaria. Và dẫu cho những chỉ trích về cách đá của Real vẫn ầm ầm trên các mặt báo thì điều đó liệu có còn quan trọng.
Iker và Alonso – Những con người ấy !
Iker lặng lẽ theo dõi đồng đội trong cơn mưa tại Nou Camp. Iker đêm qua vẫn như vậy, anh vẫn chơi chắc chắn cùng các đồng đội ở vị trí thủ môn. Áp lực của Barca dành cho Real là rất lớn. Những pha ra vào hợp lý đã khiến các cầu thủ Barca cảm thấy chùn bước phần nào. Nói gì thì nói bao năm qua tôi thấy anh ngậm ngùi và cay đắng nhiều hơn là một niềm vui nhỏ nhoi tại đêm kì diệu Mestalla ở cúp nhà vua Tây Ban Nha 2011. Những kỉ niệm buồn với những thất bại tại El Clasico, ngày hôm nay anh ăn mừng với cảm xúc vỡ òa, tôi có thể hiểu được. Nó như một giọt nước làm tràn ly, sự dồn nén bấy lâu nay của người thủ lĩnh kền kền trắng. Trời đã mưa, Iker vẫn ở đó, vẫn là người ở vị trí sau cùng, người đứng trong khung gỗ, mà mỗi khi Messi càn lên vào trung độ là phải căng sức chống chọi. Trời đêm qua đã mưa tại Nou Camp và anh vẫn lặng lẽ đóng góp cho sự vững chắc tuyến hậu vệ.
Xabi tìm cho mình khoảng lặng. Anh vốn dĩ là người thầm lặng
Xabi Alonso cũng vậy. Anh không thể hiện niềm vui như Iker cùng các đồng đội trong phòng thay đồ. Anh chọn một chỗ ngồi trên khán đài Nou Camp và ngẫm nghĩ. Cũng phải, đối với anh cùng Real giành thắng lợi tại siêu kinh điển thật tuyệt vời, lại càng tuyệt vời hơn vì nó diễn ra ở Nou Camp. Anh không ăn mừng, ngồi đó và ngẫm nghĩ. Cũng khó để hiểu anh đang nghĩ gì, anh vẫn như thế. Thời ở Liverpool anh đã thầm lặng đem lại cho lữ đoàn đỏ những danh hiệu và vinh quang, ngày hôm nay anh cũng như thế. Làm cầu nối, làm trái tim tuyến tiền vệ để Ozil, Khedira, Di Maria, CR7 có bóng để mà hoạt động. Cũng có thể anh dành cho Barca những tình cảm vì dù sao cha của anh Miguel Angel Alonso cũng từng là một cầu thủ thi đấu cho đội chủ sân Nou Camp. Và dù sao với 2 con người ấy, Iker và Xabi với những cách ăn mừng khác nhau thì những đóng góp thầm lặng của họ trong đêm mưa tại Nou Camp đã được đền đáp.
Và đêm qua – Tôi đã không tin vào họ !
Di Maria quả cảm trong vòng vây của các cầu thủ Barca
Tôi vẫn chọn Abiol, vẫn mong Kaka, vẫn mong Higuain có thể làm được điều gì đó. Không biết sao nữa, tôi trách thiên thần Di Maria vẽ vời, trách Ozil từng bị cóng ở siêu kinh điển, trách Ramos với những sai lầm tệ hại trong tuyến phòng ngự ở những trận đấu gần đây, đêm qua Conentrao cũng góp mặt và tôi cũng trách anh vì thất bại tại Munich có phần lỗi của anh. Những con người đó đêm qua đã góp phần đưa Real dành thắng lợi. Họ đã chơi thật hay hoặc tròn vai, cũng thật khó hiểu. Ozil đêm qua thật tinh tế và nhanh mắt trong tích tắc để trao cho Ronaldo một cơ hội, Conentrao cũng chơi tốt bên cánh trái nơi mà tôi vẫn nghĩ Marcelo sẽ vào sân, còn Ramos thì đá như chiến binh vậy, Di Maria tuy có còn vẽ vời đáng trách nhưng anh hăng hái chạy lên chạy xuống hỗ trợ cùng đồng đội như con chuột túi của châu Úc vậy. Đêm qua với những con người đó Real đã đánh đòn phủ đầu thành công, đêm qua cũng với những con người đó người ta thấy Real không sợ bóng bổng, đêm qua cũng chính họ mang lại cho Real cú hích tinh thần quan trọng trước trận bán kết lượt về. Bóng đá là thế, họ có thể chơi không hay trên đất Đức nhưng lại đá tốt tại Catalonia và điều đó thật thú vị xen lẫn chút kì lạ nữa. Và tôi chỉ có thể nói lời xin lỗi đến họ vì đó là bóng đá. Chẳng có gì là hoàn hảo.
CR7 đã trấn an đồng đội đúng lúc
Còn Ronaldo, anh ghi bàn và ăn mừng lặng lẽ với động thái trấn an các đồng đội. Đó là lần đầu tôi thấy anh ăn mừng như thế, một khuôn mặt nhăn nhó không hài lòng cho lắm. Lại thêm một cái cách thể hiện khó hiểu của CR7, anh rất vui điều đó là dĩ nhiên nhưng đối với tôi đêm qua anh và các đồng đội đã lạnh lùng hơn khi đối đầu với Barca. Chỉ thế thôi cũng rất quan trọng, đêm qua là một cuộc chiến cân não và Real đã có thể thắng Barca hùng mạnh. Đòn bẩy đã được bật, tinh thần thoải mái và trong tay Mourinho vẫn còn những con bài chưa dùng đến để tiếp đón Bayern Munich tại Bernabeu. http://www.bongda.24h.com.vn//forum/barcelona-1-2-real-madrid-ngay-binh-yen-t195256.html