Làm sao để có thể miêu tả thật đúng hai từ cảm xúc lúc này? Tại sao nó khác xa cảm giác lúc thua Barca 0-2 ở bán kết năm ngoái, cũng không giống một chút nào cái cảm giác khi Pjanic ghi bàn phút 75 để đưa Lyon vào BK? Đều là lúc Real bị loại, nhưng cảm giác lần này đau đớn gấp trăm lần, không biết nào tả nổi.
Khóc rất nhiều. Cứ nghĩ rằng tất cả chỉ đang là giấc mơ thôi. Nhưng không phải thế. Để giờ đây đau đớn cứ vậy, ồn ào và mạnh mẽ trong lòng.
Bayern xứng đáng đúng không? Ừ.
Real ko thuyết phục đúng không? Ừ.
Và chúng ta đá được đến hiệp phụ là may mắn lắm.
Ngày hôm nay những cung bậc cảm xúc trái chiều cứ xuất hiện cùng lúc trong 1 thời gian ngắn.
Từ Ronaldo đến Kaka…và đến Mourinho thì những giọt nước mắt đã không thể ngừng lại.
...Nước mắt đắng chát...
Ngày hôm nay, chỉ có nước mắt mà thôi.

Tôi cũng không đủ mạnh mẽ...như ông lúc này...chúng ta giống nhau...đúng không???
Xin hãy cho tôi được khóc lúc tôi yếu lòng…để tôi cố gắng đi tìm 1 nụ cười trọn vẹn. Tôi không thể đứng dậy vào lúc này, xin hãy cho tôi thời gian. Vì tình yêu quá lớn vs màu áo trắng, nên khi thất bại nó bỗng chốc đốt cháy cả 1 tâm hồn. Chúa ơi, hãy cho con 1 điểm tựa. Hãy cho Mou 1 bờ vai, hãy cho các cầu thủ một vòng tay…để có thể kéo họ đứng dậy và bước tiếp.
Còn bây giờ…đừng nói gì thêm nữa…để đêm nay…nỗi đau được trọn vẹn.







